Ngã ba đường

Em không dám nhìn vào mắt anh
Bởi ánh mắt không bao giờ nói dối
Anh sẽ thấy dù là trong bóng tối
Tia sáng khác thường trong đôi mắt ngày xưa

Em không dám bước qua ngưỡng cửa
Bỏ lại sau lưng tất cả những mộng mơ
Em có thể quên mọi bài thơ anh viết
Nhưng đến khi nào em biết cách quên anh

Em đứng đó trong gió lạnh tàn canh
Cơn gió nào mang tình yêu anh vào bông hoa bất tử
Nước mắt lặng rơi khóc một thời quá khứ
Em còn lại gì khi đã để mất anh

Người con gái bước vào cuộc đời anh
Đẹp nhẹ nhành như nàng tiên trong câu chuyện
Em có thể theo anh tới chân trời góc biển
Nhưng có thể chăng để lại sau lưng một vết thương lòng

Nếu có thể cho thời gian quay lại
Em chỉ xin ước một điều thôi
Nếu có thể cho thời gian quay lại
Em chỉ xin nói lại một lời

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s